

Nhạc Đăng Khánh
Đêm Trăng Khuya
Giọt nước mắt rơi thiết tha
Còn tiếng khóc ôi xót xa
Nghìn đau thương còn đó bên song nhạt nhoà
Chợt thức giấc bên khúc ca
Còn tiếng hát nay vắng xa
Rồi mãi mãi phai nhoà tâm tư
Đêm trăng khuya bên giòng sông vắng
Ta mình riêng bóng nhớ em bên song thướt tha
Bao thu qua muôn lần thay lá
Muôn vàn thương nhớ khắc ghi trong lòng, ước mong
Tình còn xanh lá thắm
Đời vùi sâu nước mắt
Cho sầu đắng cho tình vắng cho vàng nét môi
Từ ngày xuân đã chết
Còn hồn xanh mắt biếc
Trên ghềnh đá em còn đó khúc ca dưới trăng
Giọt nước mắt nay vắng xa
Chiều đã khuất ta với ta
Người bên song từ đó bước chân im lìm
Chờ mãi mãi trong giấc mơ
Vườn bát ngát như suối thơ
Đời cuối nắng, lên mù tương tư
Đăng Khánh
Cung Đàn Xưa
Buồn đến khi trong lòng xa vắng rồi
Chiều xuống mênh mông hồn vàng rơi
Rượu đắng cho tình say ôi tuyệt vời
Nhạc buồn ghi dấu xưa rồi thế thôi
Còn đâu trên hương sắc lối xưa em đi
Người xưa đã chưa đi quên hẹn thề
Kìa rừng thu qua trăm gốc thoáng như mây
Cuộc tình đam mê hôm nay còn đó
Tình say say như nỗi nhớ mênh mông bên chiều hoang vắng
Kìa đêm trăng đê mê quay thuyền về
Đường xưa thương nhớ cũ mấy cho vừa
Cô đơn nỗi sầu bến xưa
Buồn đến trong sương chiều xa vắng người
Buồn đến khi sương mờ vàng rơi
Tình đã như giòng sông xa vời vợi
Tình buồn con nước xưa hờ hững trôi
Đăng Khánh
Cánh Hoa Xưa
Chiều tàn về trong hoang vắng đưa những xót xa
Lạnh lùng nhìn năm tháng qua dáng xưa chờ phai nhoà
Nghẹn ngào xin bao thương nhớ về với tình yêu cũ
Cánh hoa xưa với vòng tay cũ đã xa muôn trùng
Mấy phút đắm đuối ôi mộng tan rồi
Những sám hối cho ngày xanh
Mong manh duyên lỡ tan rồi
Đêm hoang ta khóc cho người, người hỡi!
Gọi hồn ai trong sương gió
Cuộc tình oan nơi bến mơ
Một mình ta trong gió mưa âm thầm
Gió cuốn gió cuốn trong vòng tay này
Vẫn giá buốt trên bờ môi
Chia ly chưa dứt duyên đời
Hương xưa theo gió bên người hoài mong
Lạnh lùng nhìn giòng sông vắng
Nghẹn ngào chờ giòng nước trôi
Cuộc tình để rồi thế thôi muôn đời
Chiều tàn một bên sông vắng bao nỗi nhớ mong
Một ngày một đời sẽ qua dáng xưa rồi phai nhoà
Nghẹn ngào nhìn hoàng hôn xuống ừ thôi từ đây
Vẫn sông xưa vẫn giòng nước cũ ước mơ phai tàn
Đăng Khánh
Biển Vắng
Đăng Khánh
Dec 04-2010
Chiều nay không có em. Thôi về đi
Tại sao không nói chi em lại đi
Biển vắng đêm hoang khi chiều tàn
Lòng nhớ xôn xao yêu muộn màng
Đèn khuya em đã đi.Xa mãi mãi
Chiều nay mưa , nhớ em / thu vừa sang
Tình yêu không dối gian sao vội tan
Còn đó dung nhan em muộn phiền
Còn đó môi hôn trong bàng hoàng
Đời tôi không có em.Thôi về đi
*
Chiều về cơn say / đêm nay chất ngất cô đơn vì em
Lạnh lùng mưa rơi / trên môi nước mắt khóc cho đời em
Cuộc tình bơ vơ / như mơ thức giấc mãi trong đòi ta
Người đã ra đi
Tình đã chia xa
Chiều về cơn say / đêm nay chất ngất cô đơn vì em
Lạnh lùng mưa rơi / trên môi nước mắt khóc cho đời em
Cuộc tình bơ vơ / như mơ thức giấc mãi trong đòi ta
Người đã ra đi
Tình đã nhạt nhòa
*
Chiều nay không có em. Thôi về đi
Tại sao không nói chi em lại đi
Biển vắng đêm hoang khi chiều tàn
Lòng nhớ xôn xao yêu muộn màng
Đèn khuya em đã đi.Xa mãi mãi
Chiều nay mưa, nhớ em / thu vừa sang
Tình yêu không dối gian sao vội tan
Còn dấu chân xưa trên đường về
Còn nỗi cô đơn trong tận cùng
Đời tôi không có em. Thôi về đi.
Mùa thu xưa đã chết… Về….đi….Em…
Ghi dấu những ngày vui trên Oasis of the Sea với a/c Đoàn Bằng_Bích Bình
_Oanh Việt_Hùng Mười_Thăng Hòa




You must be logged in to post a comment.