Có những câu chuyện thần-thoại ngỡ rằng thần-thoại, thế mà lại hiện-thực hoàn-toàn. Lớp vỏ huyền-hoặc bên ngoài kỳ-thực chỉ là một cách ví-von, còn bên trong vẫn chứa đựng những sự thực trần-trụi, thậm-chí phũ-phàng.
Một trong những câu chuyện ấy là chuyện Từ Thức. Nghe nói ngày xưa chàng Từ Thức lên chơi cõi tiên, vừa hết một năm đã nhớ nhà dưới hạ-giới xin về. Người vợ tiên cản mãi không được, đành giao cho chàng cầm theo một chiếc hộp buộc dải lụa xanh, dặn kỹ rằng xin đừng mở ra dù có bất-cứ chuyện gì xảy đến đi chăng nữa. Nào ngờ về tới cố-hương, mới hay, ba trăm sáu mươi lăm đêm ngà-ngọc trên nhà Trời, cũng chính là ba thế-kỷ rưỡi trên mặt đất. Người xưa cảnh cũ, còn đâu nữa mà tìm? Từ Thức đang ngơ-ngác, thì bất-giác vô-tình, năm ngón tay đã tháo dải lụa xanh tự lúc nào chẳng rõ. Nắp hộp vừa hé, từ bên trong một lượn khói bay ra, phả lên mặt, lên tay, lên chân chàng cả một khối thời-gian khủng-khiếp hằng bấy lâu nàng tiên vợ chàng đã khoá kín cho nhau. Từ Thức đột-ngột hóa thành một nhúm bụi, hơi thở cuối cùng trở nên một làn gió, cuốn về vĩnh-cửu vô-biên.
Quý-vị có biết không, nền tân-nhạc Việt-Nam tự-do của chúng ta cũng thế! Đã ba mươi bảy năm qua, chúng ta nâng-niu gìn giữ khu vườn ấy trên chốn Thiên-Thai này. Nhưng xét về khoảng-cách tâm-lý giữa những người trên trời xanh và những người dưới đất đỏ, ba mươi bảy năm ấy vô-hình-trung chẳng khác gì ngót bốn năm thế-kỷ. Giới trẻ ngày nay nhìn khu vườn ấy, chỉ thấy một vùng di-tích hoang-liêu, nét huy-hoàng càng lộng-lẫy dưới hoàng-hôn, nhưng từ cõi thọ bên kia, màn đêm đang dần-dà tiến lại.
Con chim banh ngực phơi tim, phổi Mang núi, sông vào sâu tháng, năm Mai sau: gỗ đá còn vang, dội Tiếng hát thơm, từ một đoá tâm. (Du Tử Lê)
Nhà thơ này của chúng ta đã cảm-nhận điều ấy nhiều hơn ai hết thảy. Ông đang ngồi đây, và Trần Thu-Hà sẽ mang những lời thơ cô-đọng nhất của ông đến với nhau trong những phút cuối của chương-trình. Ông đã từng bộc-bạch: «Mọi điều đang biến mất, ngay chúng ta, và tình yêu tưởng chừng bất-tử. Nhân-loại đang biến mất, dù những con vật hai chân hiện-diện trên địa-cầu đã vượt qua con số 6 tỷ. Thiên-nhiên đang biến mất, núi non, biển cả, rừng cây, ngay màu xanh chúng ta đang thấy, cũng chỉ là ảo-tưởng, bởi chúng ta đã rủ nhau vứt bỏ linh-hồn như hàng ngày cơ-thể này sa-thải bao nhiêu cặn bã.» Mà thật chẳng có gì đáng buồn hơn lúc tất cả những ngôi nhà ta ở đã không thể giữ được cho nó một dấu vết nào dành tặng lại ta ngày trở lại; những chiếc giường đã cam đành tái-tạo, những chiếc xe đã cam đành nghĩa-địa, ngay những quyển sách cũng trở thành kém duyên, làm phiền thùng rác. Thật chẳng có gì đáng buồn hơn lúc ta về ngang những gốc cây, mái nhà, bậc thềm, hàng hiên, cánh cửa, chẳng giữ lại được điều gì đề nói với ta về tháng ngày qua, cách gì cũng vẫn là nơi chốn một thời chúng ta đã sống. Nhưng có dễ điều đáng buồn hơn cả khi chính ta lại vượt xa thời-gian trong nỗ-lực tái-tạo tẩy xoá chính mình. Mừng chăng tôi, tái-tạo tẩy xoá mình nhậm lẹ hơn cái giường, chiếc xe, quyển sách, con đường, gốc cây, mái nhà, bậc thềm, hàng hiên, cánh cửa?
Không! Trăm nghìn lần không! Muôn vạn lần không! Ai đã mua vé đến đây ngồi, tất không bao giờ chịu được điều đó.
Chúng tôi đã cố gắng mang về đây cho quý-vị những kỳ-hoa dị-thảo trong khu vườn thượng-uyển xa xưa, vẫn còn long-lanh nắng trong tâm-khảm của tất cả những ai ngồi đây. Diễm-ảo như Ngô Thụy-Miên, não-nuột như Vũ Thành-An, da-diết như Phạm Duy, bay bướm như Đoàn-Chuẩn, trăn-trở như Từ Công-Phụng, mẫu-mực như Phạm Đình-Chương, gợi nhớ như Nguyễn Trung-Cang, quê-hương như Anh-Bằng, thực-thà như Trường-Sa, lăn lộn với đời như Trần Thiện-Thanh, sống chết với nghề như Y-Vân, thủ-thỉ tâm-tình như Trịnh Nam-Sơn, chia bùi xẻ ngọt như Lam-Phương, nắn-nót từng phím đàn như Nguyễn Ánh 9. Thà một bài như Nguyễn Văn-Tý mà vẫn để lại Dư-Âm, cần chi nghìn khúc như Phạm Duy mới đủ để Hẹn-Hò kia chứ? Lại có cả những người suốt đời tìm-tòi như Nguyễn Văn-Quỳ, viết giao-hưởng từ thế-hệ Nguyễn Xuân-Khoát, cho đến Đăng-Khánh, vẫn không ngừng bắc cầu giữa học-thuật với đời thường. Lời thơ cũng rất đa-dạng: Xuân-Diệu chỉ cần nửa câu «Yêu Là Chết Ở Trong Lòng» cũng đủ làm nên muôn thưở, và Thanh-Tâm-Tuyền cũng chỉ cần năm chữ “Đôi Khi Anh Muốn Tin” là đã khiến cả bao nhiêu con người mẫn-cảm suốt miền thế-kỷ phải Nửa Hồn Thương Đau. Chúng ta vẫn sẽ còn nghe đồng vọng đó đây những Lưu Trọng-Lư, Phan Thành-Tài, Nguyễn Hữu-Nghĩa, Cung Trầm-Tưởng. Trong những sáng-tác âm-thầm song vẫn đến được với khán-giả ngày nay, chúng ta không thể quên Nguyên-Bích và Tha-Phương.
Trước khi đi vào chương-trình, mời quý-vị đọc lại hai bài thơ của Nguyễn Du, vì nào có ngờ đâu, lúc đổi đời năm xưa, nhà thơ ấy, cũng như Du Tử Lê ngày nay, đã bắt gặp rất nhiều xót-xa dâu biển.
Rừng Sở lá vàng rơi lác-đác Một đêm thao-thức đầu thêm bạc Nửa cõi thiên-thu khách dợm buồn Già theo cơn gió ngoài sa-mạc Ðầu cành lẻ bạn ve xao-xác Trời đất kim-thanh lên điệu nhạc Cuối bến nhân-gian khách đứng chờ Chợt nghe xào-xạc lời tan-tác
(Nguyễn Du)
Khi lời thơ đến mức thượng-thừa, có nhiều khi nhất-thời chưa dễ-dàng lĩnh-hội. Vì thế, trước khi Trần Thu-Hà hát Lệ Buồn Nhớ Mi, chúng ta hãy đắm mình nhập cuộc trăm năm cùng hình-ảnh «cành xương tháng Chín, mưa mù tháng Giêng» qua bài thơ cũ-kỹ sau đây: Cánh lá nào rơi giữa phố phường, Chập-chờn trước mặt kẻ ly-hương? Nửa đời mưa nắng chưa tan thịt, Một tối mù-sa đã rã xương. Nhẹ lạ, mảnh hồn qua cõi chết! Vàng thay, chiếc bóng của vầng dương! Giòn tan lá vỡ chân người bước, Nghìn cánh phiêu-linh khắp nẻo đường.
Thay mặt toàn-thể những người trên sân-khấu và sau hậu-trường đêm hôm nay.
(Bài nói chuyện trong chương trình “Tình ca muôn thuở,” Houston, Texas, Chủ Nhật, ngày 15 tháng 10 năm 2012).
Tôi không nhớ tôi đã có bao lần, được đứng trước quý vị và các bạn – – Những người mà thâm tâm tôi hằng nghĩ, là những đại biểu đúng nghĩa nhất, cho nỗ lực duy trì Văn Học, Nghệ Thuật Việt Nam ở xứ nguời. Và, thành phố Houston của quý vị là mũi nhọn, là ngọn sóng đầu, cao, lớn nhất.
Nói thế không có nghĩa, Houston của chúng ta tập trung nhiều nhất đồng bào Việt tỵ nạn.
Không. Hoàn toàn không phải, thưa quý vị.
Tính trên số dân thì Houston của chúng ta đứng hàng thứ # 3, sau Santa Ana và San Jose.
Nhưng, thưa quý vị và các bạn, tôi rất hãnh diện để nói rằng, chỉ riêng Houston mới có những tấm lòng, những trái tim đủ lớn và, quan trọng nhất là quyết tâm đeo đuổi lý tưởng: Từ văn hóa tới xã hội. Từ chính trị tới khoa học, kỹ thuật…
Khi nói tới những quyết tâm đeo đuổi lý tưởng của bất cứ một nguời, hay một nhóm nào thì, nó cũng đồng nghĩa với những hy sinh to lớn mà, không phải ai trong chúng ta cũng có thể làm được.
Ở đây, trong khung cảnh này, kính thưa quý vị, tôi chỉ xin nêu ra một vài hy sinh cụ thể của một, trong những người tổ chức chương trình – Tình Ca Muôn Thuở Này.
Mặc dù tôi biết người ấy, không hề muốn tôi nhắc đến. Đó là bà Phương Hoa. Một trong những dược sĩ Việt tỵ nạn đã sớm trở lại được với chuyên môn của mình. Ðồng thời, bà cũng rất sớm có license hành nghề dược sĩ của tiểu bang Texas…
Nhưng kể từ năm 1994, khi cộng đồng của chúng ta có nhu cầu cần một tiếng nói chung, bà Phương Hoa và nhạc sĩ Đăng Khánh, người bạn đời của bà, đã quyết định xếp, bỏ bằng dược sĩ của mình, để hai ông bà cùng lăn lưng, lao đầu vào quyết tâm xây dựng đài phát thanh VOVN – The Voice of Vietnam – Kéo dài gần 15 năm trời.
Với khoảng thời gian gần 15 năm đằng đẵng ấy, nếu tính lương khiêm tốn thôi, cho một dược sĩ là 100,000 một năm thì, bà Phương Hoa đã thất thu trên dưới 1 triệu 500 ngàn đồng. Chưa kể phần thất thu của nhạc sĩ Đăng Khánh vì ngoài tư cách nhạc sĩ, ông còn là một bác sĩ nha khoa đầu tiên mở phòng mạch ở thành phố này.
Là người có đôi chút kinh nghiệm trong lãnh vực truyền thông, báo chí, tôi hiểu, ông, bà Phương Hoa / Đăng Khánh đã phải bỏ ra một số thời gian không nhỏ cho VOVN: phát thanh 5 ngày một tuần. Mỗi ngày 8 tiếng.
Ở đây, chúng tôi không nhắc tới những áp lực chính trị từ nhiều phía, ảnh huởng tới tinh thần của cá nhân ông, bà Phương Hoa / Đăng Khánh; cũng như những thành viên khác, thuộc gia đình riêng của ông bà .
Ở đây, chúng tôi cũng không nói tới những đóng góp ý nghĩa của VOVN trong giai đoạn chúng ta được chào đón nhiều cựu Tù Nhân chính trị – – Cũng như sau đó, là nhu cầu hiểu biết dẫn đường vào đại học của con, em những vị cựu tù nhân chính trị ấy.
Ở đây, chúng tôi cũng không nhắc tới sự kiện VOVN trở thành một thành viên, một nguời thân của cả trăm ngàn gia đình Việt ở khắp Hoa Kỳ, Âu Châu và Úc Châu, qua hệ thống Internet.
Ở đây, thưa quý vị và, các bạn, chúng tôi chỉ muốn nhấn mạnh tới hai tấm lòng, hai quyết tâm Phương Hoa / Đăng Khánh. Họ đã không dừng lại ở nỗ lực phục vụ của họ trong lãnh vực truyền thông; mà, hàng năm, hoặc mỗi hai năm, họ còn mang lại cho chúng ta ít nhất, một chương trình nhạc thính phòng – – Và chương trình hôm nay, là một dấu ấn, cụ thể..
Tôi nhớ, tôi đã đuợc đọc đâu đó, một trong hàng trăm lá thư của một trong số những quý vị hiện ở đây, hôm nay, viết cho bà Phương Hoa, nói về những chương trình nhạc thính phòng của VOVN…
Nội dung bức thư ngỏ ý cám ơn ông bà Phương Hoa / Đăng Khánh đã liên tiếp thực hiện những chương trình nhạc thính phòng, như chương trình mà chúng ta sẽ được thưởng thức ngay sau đây, giúp cho những em nhỏ trong gia đình của tác giả lá thư, thấy được sự khác biệt lớn lao giữa giá trị đích thực của dòng tân nhạc Việt Nam trải qua gần một thế kỷ với dòng tân nhạc mang đầy tính chất “mì ăn liền” đang phổ biến rất sâu rộng tại Việt Nam hiện nay!
Nội dung bức thư còn nhấn mạnh, những chương trình thính phòng, như chương trình này, theo người viết bức thư, đã gieo những hạt giống tốt lành trong khu vườn tinh thần non dại của giới trẻ.
Khi tình cờ đọc được bức thư vừa kể, tôi liên tưởng tới một câu nói của người xưa, đại ý:
“Nếu cả một cuộc đời, mình không làm được điều gì hữu ích cho kẻ khác thì, hãy trồng một gốc cây, cho những thế hệ sau được hưởng bóng mát.”
Tuy nhiên, thưa quý vị, chúng ta đều biết rằng, trong thực tế, một gốc cây, thậm chí một rừng cây, cũng có thể bị đốn ngã, bị san bằng do nhu cầu phát triển gia cư, đô thị hóa của con người.
Lại nữa, một gốc cây, nếu may mắn không bị đốn ngã thì, khi cây quá già, nó cũng sẽ tự hoại vì bị rỗng, mục.
Thưa quý vị, nhưng nếu đó là những gốc cây Văn Học, Nghệ Thuật, gốc cây trí tuệ thì, chẳng những muôn đời không bị mục, rỗng mà, nó sẽ mỗi ngày một cao, lớn tỏa rộng bóng mát thênh thang, thêm nữa.
Từ suy nghĩ đó hôm nay, trước quý vị và các bạn, những đại biểu chọn lọc của nổ lực duy trì, phát huy văn hóa Việt nơi xứ người, tôi thấy, tôi không thể không nói ra rằng, trong tinh thần ấy, hai người bạn của cộng đồng, của chúng ta là Phương Hoa / Đăng Khánh, theo tôi, họ không chỉ gieo trồng một vài gốc cây mà, trong âm thầm, họ gieo trồng hằng ngàn những gốc cây văn hoá. Những gốc cây Văn Hóa ấy muôn đời không rỗng, mục…
Houston. Oct 15th, 2012: “Vé có số ghế đã hoàn toàn hết ở đây, có thể còn một số rất ít vé đồng hạng tại Phương My mà thôi!”
Đó là câu trả lời của ban tổ chức bốn tuần lễ trước ngày Tình Ca Muôn Thuở khai diễn tại Cullen Performance Hall Đại Học Houston Texas ngày Chủ Nhật 14 tháng Mười 2012.
Chiều Chủ Nhật hôm nay nắng thật đẹp, nhờ có chút mưa lất phất lúc buổi sáng làm cho không khí dịu hẳn lại. Parking xe trên lầu hai của garage đi xuống từ xa chúng tôi đã thấy một hàng người dài xếp hàng từ cửa chính đại hý viện Cullen hall ra tận bên kia đường của driveway!
Nhiều người thốt lên “Sao mà line dài thế kia!”. Quả thật nếu đúng như ban tổ chức đã nói thì đó là 1500 thính giả đang xếp hàng vào nghe nhạc của Tình Ca Muôn Thuở năm nay.
Như thông lệ gần đây cứ hai năm một lần Nhạc sĩ Đăng Khánh và bà Phương Hoa lại tổ chức một chương trình nhạc thính phòng, năm nay chương trình nhạc Tình Ca Muôn Thuở 2012 được “nấu nướng” với tám ca sĩ hàng đầu trong làng nhạc Việt Nam, đó là các tiếng hát: Tuấn Ngọc, Trần Thu Hà , Nguyên Khang, Ngọc hạ, Trần Thái Hoà, Thanh Hà, Đình Bảo và Bích Vân.
Điểm đặc biệt của VOVN Concert của ông bà Phương Hoa Đăng Khánh là luôn luôn có một ban nhạc “phối hợp Việt-Mỹ” mà nếu đọc trong tờ chương trình thì thấy họ đều là những nhạc sĩ thành danh trong
ngành nhạc.
Trong suốt bốn tiếng đồng hồ nghe 30 ca khúc trữ tình của gần một thế kỷ nhạc Việt với những tiếng violin xuất thân từ các nhạc viện danh tiếng, nghe những tiếng saxo quyến rũ, tiếng guitar trữ tình, tiếng dương cầm điêu luyện… một kết hợp của các tài năng âm nhạc khắp nơi, đặc biệt dưới sự điều khiển của một nhạc trưởng tài ba Hoàng Công Luận đến từ Hollywood California, chương trình lại còn được dẫn dắt bởi nhạc sĩ Vĩnh Lạc vừa uyên bác vừa dí dỏm, có thể nói đây là một chương trình âm nhạc đặc sắc hiếm có.
Trong giờ break nhiều người cho rằng chương trình năm nay thành công vượt trội hơn những năm trước. Ban tổ chức đã rất ngắn gọn để dành nhiều thời gian cho âm nhạc, diễn giả danh dự là thi sĩ Du Tử Lê, đã nhắc lại những quá trình sinh hoạt văn học và nghệ thuật cũng như văn hoá và truyền thông của bà Phương Hoa trong mấy chục năm qua.
Trước những tiếng vỗ tay vang dội của khán giả ngồi kín hai tầng lầu của hí viện, tám ca sĩ đã xuất sắc với tất cả sự cố gắng và trân trọng khi trình diễn những nhạc phẩm được giao phó.
Từ bản tam ca mở màn rất hào hứng Thương Nhau Ngày Mưa của Nguyễn Trung Cang do Nguyên Khang, Đình Bảo, Trần Thái Hoà trình bày, đến Một Mình của Lam Phương với tiếng hát Thanh Hà, Tuấn Ngọc lúc nào cũng tuyệt vời với Tiễn Em của Phạm Duy, Ngọc Hạ làm thắt tim người nghe với Hẹn Hò của bao nhiêu năm cũ, Nguyên Khang với lối trình diễn trữ tình đặc biệt khi hát bản Saigon Buồn Cho Riêng Ai của nhạc sĩ Đăng Khánh đã thực sự gây xúc động cho người nghe, rồi Bích Vân tiếng hát mới của chương trình Tình Ca Muôn Thuở năm nay, đúng như lời Phương Hoa giới thiệu trên làn sóng phát thanh 900 AM hôm nào, quả là một tiếng hát điêu luyện và kỹ thuật. Trần Thái Hoà thì quá xuất sắc trong Một Lần nào Cho Tôi Gặp Lại Em của Vũ Thành An. Và để kết thúc cho chương trình Trần Thu Hà đã gây ấn tượng sâu đậm trong tiếng vỗ tay không dứt với hai ca khúc Đừng Gọi Tên Em Nữa và Lệ Buồn Nhớ Mi của Đăng Khánh cũng là chủ đề của CD mới nhất của ông với tiếng hát Trần Thu Hà.
Trong suốt bốn tiếng đồng hồ với 30 tác phẩm của 20 tác giả người nghe đã bị hoàn toàn cuốn hút từ đầu tới cuối chương trình, đặc biệt với MC Vĩnh Lạc người nhạc sĩ của đoàn vũ Ballet Houston với kiến thức uyên bác trong văn chương và âm nhạc ông đã dẫn chương trình bằng giọng nói lôi cuốn lồng vào âm nhạc những điển tích văn chương, những dẫn giải lý thú chinh phục lòng yêu mến của mọi người bằng những tiếng vỗ tay và những tràng cười không dứt.
Mọi người tin rằng “hậu địa chấn” của Tình Ca Muôn Thuở 2012 của VOVN năm nay sẽ còn rung động rất lâu, nhiều người cho biết họ thích chương trình năm nay hơn những chương trình trước.
Mặc dù đã có những hướng dẫn đường đi in sau tấm vé để khán giả khỏi đi lạc, nhưng vì năm nay đại học Houston lại xây dựng Parking mới cao lên 3, 4 tầng lầu nên nhiều người tốn khá nhiều thì giờ cho việc đậu xe vì vậy chương trình đã bị khai mạc trễ và khi kết thúc cũng bị “hụt” mất bài hợp ca của toàn ban. Bà Phương Hoa hứa sẽ đền bù vào show kỳ tới.
You must be logged in to post a comment.