



Yêu Dáng Em Xưa
Rồi một chiều em như bóng mây
Mắt môi cười đã cho đời ngất ngây
Rồi một ngày ai đưa em tới đây
Đã cho lòng anh rã rời đắm say
Môi em thơ ngây
Yêu thương dâng đầy
Tóc em như mây
Ru hồn anh giấc mơ dài
Từ ngày ta có nhau
Cuộc tình gieo nỗi đau
Một chiều môi khẽ trao
Nghe cây lá xôn xao
Những chiều buồn phố xưa
Nhớ nụ cười dưới mưq
Mắt buồn không tiễn đưa
Nhiều yêu thương và nhớ
Rồi ngày mai có nhau
Tình hồng lên vết sâu
Ta đã yêu, ta vẫn mơ
Cho kiếp sau còn thấy nhau
Rồi từng ngày ta mong có nhau
Biết yêu là đã đi vào giấc mơ
Cuộc tình mình gieo vui muôn ý thơ
Giữ môi cười cho suốt đời ước mơ
Đăng Khánh
Tiễn Em Chiều Mưa
Hôm qua tiễn em đi
Buồn biết nói năng gì
Đường chiều mưa tiễn bước
Hồn khóc theo người đi
Tim như vỡ trong mưa
Còn vẳng tiếng ai thề
Một mình trên ngõ vắng
Buồn nhìn theo lối xưa
Dù mãi mãi xa nhau
Cố quên mối duyên đầu
Tình này ai sẽ quên được sao
Tình đã chết trong nhau
Vẫn mơ phút ban đầu
Một lần yêu dấu mãi cho nhau
Sao em nỡ quay đi
Tình đang lúc xuân thì
Một đời sao bỗng vắng
Cuộc tình không lối đi
Ta Muốn Cùng Em Say
Người yêu, người ơi đừng khóc nữa
Vàng thu tàn lá uá
Tình yêu như rượu cay
Ấm bờ môi từ đây
Yêu mãi vòng tay này
Hãy vui trọn đêm nay
Người yêu, người ơi đừng khóc nữa
Tình yêu người đã hứa
Nghìn năm vẫn còn say
Hãy cạn ly chiều nay
Vui với tình yêu này
Ta muốn cùng em say
Một ngày không có em
Nhớ xôn xao bàng hoàng
Một đời xa vắng em
Réo âm vang muộn màng
Một ngày em không tới
Một ngày em không nói
Nụ cười rong rêu mãi nát tan
Ngày mai tàn phai màu hoa úa
Thời gian cuồng thác lũ
Hoàng hôn rơi đầy tay
Sẽ vì em từ đây
Cho những ngày hao gầy
Ta muốn cùng em say
Đăng Khánh
You must be logged in to post a comment.