Trên một trăm khán giả đã ngồi chật kín Việt Báo Gallery ở quận Cam để thưởng thức một đêm nhạc thính phòng đặc biệt của nhạc sĩ Hoàng Công Luận trong ngày Lễ Tình Nhân của năm 2014 vừa qua.
Chúng tôi cũng đã có dịp nghe Hoàng Công Luận chơi đàn violin trong một chương trình của Ritz Entertainment cách đây vài năm, nhưng lúc ấy có lẽ vì âm thanh bị ồn ào nên chúng tôi đã không để ý nhiều cho lắm. Nay nhân dịp Valentine, chúng tôi được xem một chương trình đặc biệt của Hoàng Công Luận trong một không gian nhỏ nhắn nhưng được trang trí rất ấm cúng phù hợp cho một đêm nhạc thính phòng, nhất là cho ngày lễ của tình nhân. Ðặc biệt, dù đây là một chương trình tưởng là nhỏ nhưng nhìn quanh khán phòng chúng tôi có thể nhận ra nhiều khuôn mặt văn nghệ sĩ nổi tiếng như Kiều Chinh, Du Tử Lê, Nhã Ca-Trần Dạ Từ, Ðăng Khánh, Bùi Bảo Trúc, Lê Uyên, v.v… đã đến tham dự.
|
|
Sau phần ẩm thực nhẹ với sự phục vụ rất chu đáo của các nam thanh nữ tú là chương trình nhạc được trình diễn bởi chính nhạc sĩ Hoàng Công Luận cùng với ca sĩ Thương Linh, Phạm Hà và các nhạc sĩ Daniel Vũ (piano), Evan Stone (drum) và David Miller (double bass). Chương trình được điều khiển bởi ký giả Ðinh Quang Anh Thái.
Chương trình dài hơn 2 tiếng đồng hồ và có khoảng trên 20 tiết mục với nhiều thể loại khác nhau mà ở đó nhạc sĩ Hoàng Công Luận đã chơi đàn violin, piano, guitar, nhưng đồng thời cũng là người điều khiển ban nhạc. Chương trình không dài lê thê là nhờ MC Ðinh Quang Anh Thái đã nói rất ngắn gọn nhưng không kém phần dí dỏm.
Cũng có thể nói đây cũng là lần đầu tiên chúng tôi được nghe ca sĩ Thương Linh hát live và đã có rất nhiều thiện cảm với chất giọng mạnh nhưng rất nồng nàn của cô qua các bài hát Ru Ðời Ði Nhé của Trịnh Công Sơn, Santa Barbara của Trần Dạ Từ hoặc Rolling in the Deep của Adele ở phần thứ nhất của chương trình.
Ấn tượng nhất là được thấy các nhạc sĩ Mỹ chơi dân ca quan họ trong liên khúc Se Chỉ Luồn Kim và Trèo Lên Quán Dốc mà nhạc sĩ Hoàng Công Luận đã soạn lại cho ban nhạc. Ngoài ra chúng tôi còn thấy Hoàng Công Luận không chỉ chơi đàn violin rất hay mà anh chơi đàn piano và guitar cũng rất xuất sắc. Ðiều này có lẽ hiếm thấy ở nhiều nhạc sĩ khác.
Sau những phần biểu diễn rất jazzy bằng đàn violin cùng ban nhạc của nhạc sĩ Hoàng Công Luận qua các tác phẩm Autumn Leaves và Black Orpheus là phần diễn sống động đầy sóng gió và bão tố của anh với theme nhạc phim He Is the Pirate trong phim Pirates of the Carribean.
Theo chúng tôi, có lẽ phần thứ nhì là phần đặc sắc nhất của chương trình vì khán giả được thưởng thức một số tình khúc mới của nhạc sĩ Hoàng Công Luận như Sao Em Vẫn Chờ, Biển Mùa Ðông, và Nắng Vẫn Còn Vương.
Ca sĩ Phạm Hà đã trình bày thật trọn vẹn tình khúc Sao Em Vẫn Chờ và Unchained Melody. Giọng hát của anh rất đầm ấm, truyền cảm. Rồi Thương Linh, một lần nữa cũng rất nồng nàn nhưng vô cùng ray rứt qua tình khúc Biển Mùa Ðông cùng với phần đệm piano hết sức độc đáo của Hoàng Công Luận. Bài hát ấy vẫn còn lắng đọng trong chúng tôi cho đến lúc này, mà xin mạn phép ghi lại vài lời ca đầy chất thơ trong Biển Mùa Ðông của Hoàng Công Luận khi mà chúng tôi đã nghe cô trình bày một lần trên đài truyền hình Viet News TV ở San Diego:
“…Biển sóng hát câu mong chờ
Em vẫn yêu anh đến muôn ngàn sau
Dẫu có xa nhau, xa nhau cả mùa đông.
Ngày tháng vẫn luôn trong nhau
Vẫn nhớ nhau từng ngày đông
Như biển xanh đợi sóng hát câu mong chờ.”
Thương Linh cũng đã thể hiện rất thành công hai bài hát Cỏ Hồng của Phạm Duy và Ta Muốn Cùng Em Say của Ðăng Khánh. Riêng phần hòa âm hai bài hát Saigon Blues của Trần Dạ Từ và Con Ðường Tình Ta Ði của Phạm Duy cùng với cách chơi nhẹ nhàng, đơn giản của ban nhạc cũng đã làm chúng tôi nhớ lại khung cảnh của phòng trà Maxim hay Ðêm Màu Hồng của một Sài Gòn xưa cũ, và nhất là đã đưa chúng tôi trở về với những kỷ niệm thật thân quen của thuở còn là sinh viên.
Tưởng chỉ là một đêm nhạc Valentine bình thường nhưng chúng tôi lại được thưởng thức quá nhiều: từ những ly rượu vang và miếng bánh Tây ngon miệng, đến một khung cảnh ấm cúng trữ tình và tất nhiên là một đêm nhạc tình tuyệt hảo. Tất cả các khán giả đều đã vỗ tay rất nồng nhiệt cho mọi tiết mục. Rất nhiều lần, khán giả đã phải đứng lên để tán thưởng các nghệ sĩ đã tham gia.
Ðêm nhạc tình Hoàng Công Luận vừa qua cũng đã để lại nhiều ấn tượng cho chúng tôi. Ấn tượng đó không những đến từ tài năng, tiếng đàn hay các bài tình ca của nhạc sĩ Hoàng Công Luận, mà còn đến từ tình yêu của những người bạn âm thầm đã đứng ra tổ chức cho một tài năng, và nhất là tình yêu của những khán giả đã dành cho người nghệ sĩ trong đêm ấy.
Đêm thứ Sáu nhân ngày Lễ Tình Yêu, gần 200 người đã đến với Việt Báo Gallery cùng người thân trà rượu, nghe nhạc và thưởng thức không khí thính phòng ấm cúng với những bài nhạc tình nhẹ nhàng trong chương trình Đêm Nhạc Thính Phòng Hoàng Công Luận.
Hội trường Việt Báo mới hơn 6 giờ chiều đã tấp nập khách tứ phương. Ánh đèn màu nhẹ nhàng, những trái tim ánh sáng màu đỏ nhảy múa cùng ánh nến lung linh trên tường tạo sắc thái thi vị, nhẹ nhàng và rất “tình”. Năm bức tranh lớn màu sắc đậm nét nhạc jazz của hoạ sĩ Cao Bá Minh treo dọc hai bờ tường đóng phông cho sân khấu, nơi toàn bộ băng nhạc trình diễn ngay trên nền nhà cùng hoà nhập với khán thính giả ngồi vòng cung tạo nên không khí ấm cúng, thân mật.
Buổi chiều Valentine’s được bắt đầu với dăm ba ly rượu đỏ, các món ăn nhẹ và những cuộc đối thoại đưa khán thính giả vào một không khí vui tươi. Chương trình âm nhạc bắt đầu đúng 8 giờ tối với ba bài hoà tấu cùng toàn băng nhạc, gồm: nhạc sĩ vĩ cầm chính của đêm nhạc Hoàng Công Luận, nhạc sĩ dương cầm điêu luyện Daniel Vũ, nhạc sĩ David Miller chơi Contrabass (Double Bass) chuyên thể loại nhạc Jazz, tay trống nổi tiếng Evan Stone từng đoạt giải “Best Jazz Artist” ở Orange County Music Awards trong nhiều năm. Tiếng đàn vĩ cầm của Hoàng Công Luận mở đầu với giai điệu bài Diễm Xưa bắt cầu cho khán thính giả bước vào không khí âm nhạc du dương. Ngay sau đó, liên khúc Se Chỉ Luồn Kim-Trèo Lên Quán Dốc-Dân Ca Quan Họ Bắc Ninh nổi lên, giai điệu cũ của ba bài nhạc truyền thống Việt Nam được nhạc sĩ Hoàng Công Luận biên soạn theo thể loại nhạc Jazz mới lạ hớp hồn toàn bộ khán giả: nhịp trống rộn ràng, xen kẽ, tiếng vĩ cầm rất ngọt réo rắt giai điệu Quan Họ Bắc Ninh trong khi Daniel Vũ chen vào những gam nhạc vừa hài hoà, vừa đối chọi, cùng tiếng đàn trầm thấp của David Miller tạo nên một âm hưởng sống động. Liên khúc này tuy nằm ở phần mở đầu, nhưng tạo nên cao điểm của đêm nhạc, giai điệu và âm hưởng đi sâu vào lòng khán thính giả làm nhiều người cảm động. Phần hoà tấu mở đầu kết thúc với bài Autumn Leaves nhẹ nhàng, ngọt ngào, chuẩn bị cho người nghe đón nhận giọng hát nữ chính của đêm nhạc: ca sĩ Thương Linh.

Ca Sĩ Thương Linh là một giọng hát trẻ, gần đây được một số khán giả truyền hình biết đến qua kỳ thi tuyển lựa ca sĩ được tổ chức tại Quận Cam và những buổi trình diễn ở Hội Quán Lạc Cầm. Đêm nay, Thương Linh bước lên sân khấu trong chiếc áo đầm dài màu đen rất lạ của nhà thiết kế thời trang Calvin Trần, mở đầu với bài Ru Đời Đi Nhé và tiếng vỗ tay không ngớt nổi lên. Nhiều tiếng thì thầm, cô ca sĩ này từ đâu mà có giọng hát mạnh quá, hay quá, lạ quá, tuyệt vời quá… Bài kế tiếp Thương Linh chuyển sang thể loại nhạc Jazz vui tươi với bài nhạc mới của nhạc sĩ, thi sĩ Trần Dạ Từ- bài Santa Barbara- được Thương Linh trình bày cả lời tiếng Việt lẫn lời tiếng Anh. Tiếng hát nhịp nhàng, giọng ca tươi như tiếng cười của Thương Linh khởi hứng đưa ban nhạc và khán giả bước lên một bậc. Tài nghệ của Thương Linh không chỉ là giọng hát mạnh mẽ, vừa điêu luyện vừa rất “mộc”, dễ dàng giữ vững nhịp thể loại nhạc Jazz, nốt nhạc chắc nịch, mà còn là cách diễn đạt tâm tình, câu chuyện của bài hát, tạo linh hồn cho bài nhạc, Thương Linh đưa người nghe đến bờ biển Santa Barbara, nơi “Cây sồi um lá, trời đẹp quá, đẹp quá, đẹp muốn chết. Chết. Chết nơi đây. Chết như nắng vàng rực thân cây. Chết như mây đầu non xanh ngát…”
Thương Linh tiếp tục với bài hát “Rolling in the Deep” của Adele, và khi chấm dứt bài hát này cô đã hoàn toàn chinh phục được trái tim của toàn bộ khán thính giả. Tiếng vỗ tay và lời khen nổi lên không ngớt.
Phần kế tiếp là sự xuất hiện của ca sĩ Phạm Hà, cùng song ca với Thương Linh liên khúc: Vũng Lầy của Chúng Ta-Hãy Yêu Như Chưa Yêu Lần Nào đưa khán thính giả trở lại với những dòng nhạc tình quen thuộc, chuẩn bị cho khán thính giả bước vào những bài hát sô-lô của nam ca sĩ Phạm Hà. Phạm Hà đã là một giọng hát thính phòng quen thuộc ở quận Cam, giọng ca của anh có cường độ cao, anh thường trình diễn những nhạc khúc đòi hỏi sự vững vàng trong nhịp điệu và tinh tế của tiết tấu, thường làm người nghe hâm mộ, nhất là vì anh hát được nhiều thể loại nhạc thính phòng cổ điển, bán cổ điện và nhạc pop với nhiều ngôn ngữ như Anh, Pháp, Ý, Việt và Tây Ban Nha.
Đêm Valentine’s, Phạm Hà mở đầu phần của anh với bài Về Đây Nghe Em của Trần Quang Lộc, tiếp theo với bài Paris Có Gì Lạ Không Em, và kết thúc phần đầu của anh cũng với một nhạc phẩm tiếng Anh, The Way You Look Tonight.
Kế tiếp là hai bài vĩ cầm của nhạc sĩ Hoàng Công Luận: Black Orpheous của Luiz Bonfá và He Is The Pirates của Hans Zimmer. Tiếng đàn điêu luyện rất ngọt, rất tình của anh kết thúc phần I của chương trình.
Ban tổ chức dành 15 phút để mọi người có thì giờ giải lao, thư giãn, nhưng nhìn xung quanh, chỉ sau vài phút, toàn bộ khán thính giả đã trở lại ghế ngồi chờ nghe tiếp tục, như thể mọi người thật sự đều nôn nao chờ đợi phần kế tiếp.

Phần II của chương trình trở lại với phần giới thiệu nhạc sĩ chính của đêm nhạc Hoàng Công Luận, mở đầu với đoạn nhạc phim Poncho Battle & Summer Rain, hai đoạn phim do Hoàng Công Luận soạn nhạc. Có phần trục trặc kỹ thuật khi chiếu phim, nên chỉ nghe được một đoạn của Poncho Battle. Người nhạc sĩ tài ba Hoàng Công Luận với khuôn mặt rất “baby” (theo bài viết của phóng viên Ngọc Lan-Người Việt) không chỉ có tài chơi vĩ cầm, dương cầm và nhiều nhạc cụ khác, không chỉ có tài hoà âm và biên soạn cho dàn nhạc, mà chính anh cũng đã viết nhiều ca khúc. Một loạt ca khúc mới của Hoàng Công Luận được Phạm Hà và Thương Linh trình bày kế tiếp. Phạm Hà mở đầu với ca khúc “Sao Em Vẫn Chờ” rất nhẹ nhàng, tình tứ, và tiếp theo Phạm Hà và Thương Linh song ca bài “Nắng Vẫn Còn Vương”. Thương Linh tiếp theo với bài “Biển Mùa Đông” kết thúc cho phần ca khúc Hoàng Công Luận. Anh Đinh Quang Anh Thái đọc vài lời thơ, lời nhạc rất “romantic” của Hoàng Công Luận, hình như ai cũng đồng tình với anh Thái, chàng nhạc sĩ có khuôn mặt “baby” của đêm nhạc hôm nay đa tài và ướt át lắm!

Người nhạc sĩ tài ba của chúng ta trở lại với bài “Tango Por Una Cabeza” của Carlos Gardel với tiếng đàn tình tứ, dập dìu, khiến cho nhiều khán giả “ngứa chân” cùng nhịp chân với điệu tango trong đầu. Phạm Hà tiếp nối với bài Unchained Melody, hát lời tiếng Ý lẫn tiếng Anh. Quả là hát nhiều thứ tiếng là sở trường của Phạm Hà, anh chinh phục khán giả với tiếng vỗ tay tán thưởng không dứt.

Thương Linh trở lại hát song ca với Phạm Hà bài Con Đường Tình Ta Đi của Phạm Duy, và bắt đầu ba ca khúc cuối cùng của cô với bài “Ta Muốn Cùng Em Say” của nhạc sĩ Đăng Khánh. Ngồi ngay sát sân khấu, mọi người đều thấy rõ khuôn mặt rất hài lòng, rất “say” của nhạc sĩ Đăng Khánh khi Thương Linh chấm dứt bài hát này. Ai đó buông lời: “Bài hát này với giọng hát Thương Linh, hoà âm rất jazzy của nhạc sĩ Hoàng Công Luận đêm nay nghe hoàn toàn mới lạ.” Người ta nhìn thấy nhạc sĩ Đăng Khánh nâng ly rượu chát gật gù.
Thương Linh nối tiếp với bài hát “Saigon Blues” của nhạc sĩ Trần Dạ Từ, đưa khán giả trở về với thành phố xưa, thành phố yêu ma, thành phố của “ngọn lửa đỏ cháy mãi” với điệu nhạc blues mới lạ. Giọng hát Thương Linh trầm bổng cùng tiếng dương cầm của Daniel Vũ gãy gọn, và tiếng vĩ cầm của Hoàng Công Luận day dứt. Ca sĩ, ban nhạc, khán giả, nhạc sĩ, tất cả như cùng nhau trở về với ký ức, trở về với “thời trẻ trung rồ dại.”
Thương Linh kết thúc chương trình với bài Cỏ Hồng của nhạc sĩ Phạm Duy, tươi vui, ngây thơ và nhẹ nhàng với tràng pháo tay không ngừng. MC Đinh Quang Anh Thái mời ban tổ chức, ca sĩ lên sân khấu và mời toàn bộ khán thính giả cùng hát với nhau bài Hãy Yêu Nhau Đi, kết thúc Đêm Nhạc Tình Yêu bằng nốt nhạc cuối.
* * *
Hoàng Công Luận
Hoàng Công Luận được khán thính giả và giới văn nghệ sĩ biết đến nhiều qua tiếng đàn vĩ cầm, dương cầm điêu luyện trong các phần trình diễn trên sân khấu hay qua phần hoà nhạc của các trung tâm Paris by Night, Ritz Entertainment, Tình Ca Muôn Thuở… Tuy nhiên, có lẽ ít người trong chúng ta biết một trong những sở trường của Hoàng Công Luận là chơi nhạc cổ điển vĩ cầm và soạn nhạc phim.
Hoàng Công Luận bắt đầu học vĩ cầm lúc 6 tuổi, và bắt đầu đi trình diễn khi lên 8. Được thân phụ là nhạc sĩ Hoàng Song Nhy hướng dẫn, dìu dắt, Hoàng Công Luận đã tốt nghiệp ưu hạng cao học bộ môn vĩ cầm tại Nhạc Viện Saigon năm 27 tuổi và là thành viên của ban nhạc giao hưởng Saigon City Symphony Orchestra trong gần 10 năm.
Năm 2006, Hoàng Công Luận đến Hoa Kỳ và đeo đuổi ngành nhạc phim (Film Music Scoring) tại UCLA. Với một nền tảng âm nhạc cổ điển vững chắc và năng khiếu đặc biệt về thẩm âm, anh đã bước vào con đường âm nhạc, một trường phái mà ít người Việt muốn dấn thân. Với lòng đam mê âm nhạc và tính hiếu học, Hoàng Công Luận đã trở thành học trò xuất sắc của hai nhà soạn nhạc phim truyền hình nổi tiếng của Hoa Kỳ, Robert Drasnin và Craig Stuart Garkinkle.
David Miller
David Miller là một nhà giáo, nhạc sĩ trình diễn và thâu âm điêu luyện với nhạc cụ Contrabass (Double Bass), thể loại Jazz. Anh đã theo học nhạc tại trường New School for Jazz & Contemporary Music rất nổi tiếng ở New York và tốt nghiệp bằng cử nhân nhạc Jazz tại đây.
David Miller từng trình diễn với những ban nhạc Jazz tên tuổi như Ornette Coleman, Eric Alexander và Roy Hargrove ở New York. Ngoài những chuyến đi trình diễn ở các sân khấu và đại nhạc hội Jazz quốc tế ở Copenhagan và North Sea Jazz Festivals, anh cũng sắp xếp thời gian để thâu âm và trình diễn cùng với ban nhạc tên tuổi Royal Crown Revue, một ban nhạc nổi tiếng về thể điệu swing đã xuất hiện trên các phim, chương trình truyền hình, radio như The Mask, Late Night with Conan O”Brien, Viva Variety, The Today Show và Buffy the Vampire Slayer.
David Miller thường trình diễn và cộng tác với các nhạc sĩ nổi tiếng về nhạc Jazz tại Los Angeles như Joe La Barbera, Larry Koonse, Theo Saunders và thâu âm với ban Evan Stone Quartet, một ban nhạc tứ tấu đã từng đoạt giải Orange County Music Awards “Best Jazz Album” năm 2006.
Evan Stone
Năm lên lớp ba, Evan Stone đã thể hiện lòng đam mê âm nhạc nghệ thuật qua tiếng kèn trumpet và hăng hái tham gia vào ca đoàn của thành phố Bayport ở Long Island, New York. Khi lên 12 tuổi, anh bắt đầu một đam mê mới đó là chơi trống. Suốt ngày anh dùng các thùng giấy cứng làm bộ trống và cứ thể mà tập dược cho đến khi có được một bộ trống thật để tham gia vào ban nhạc rock và trình diễn chuyên nghiệp tại phòng trà năm lên 13 tuổi.
Sau khi rời New York và định cư ở California với mộng ước đeo đuổi theo đam mê bộ môn trống, Evan Stone vừa tròn 16 tuổi, tiếp tục theo học với những bậc thầy như Roy Burns, Peter Erskine, Jeff Hamilton, Vinnie Colaruta, Tom Brechlein, Joel Taylor, Joey Heredia, Chuck Morris và Moyes Lucas. Ngoài ra anh đã trình diễn khắp nơi trên thế giới với ban nhạc tên tuổi như Greg Adams (Tower of Gil Castellanos, (Michael Buble), John Chiodini (Ella Fitzgerald, Barbara Streisand, Celine Dion, Natalie Cole), Mike Garson (David Bowie), Rob Mullins (Bruce Willis, Crusaders)…
Hiện nay Evan Stone là nhạc trưởng của The Translucent Harn Sandwich Band. Anh từng được Orange County Music Awards Show trao tặng giải “Best Jazz Artist của năm 2006, 2007, 2009, 2010.)
Daniel Vũ
Nhạc sĩ dương cầm Daniel Vũ tốt nghiệp cử nhân âm nhạc ưu hạng Magna Cum Laude và cao học âm nhạc của đại học California State University, Fullerton. Với căn bản nhạc lý vững chắc, Daniel Vũ thoải mái bước vào lãnh vực điều khiển và giữ chức vụ nhạc trưởng ban thánh nhạc của thánh đường Holy Spirit, Giáo Phận Orange cũng như phụ trách phần nhạc đệm cho ca đoàn Salem Lutheran Church. Hiện anh là thành viên ban giảng huấn trường trung học Santa Margarita và thường xuyên được mời trợ giảng tại Đại học Condordia, Irvine và Biola University.
Ngoài thời gian giảng huấn, Daniel Vũ thường xuất hiện trong các chương trìnhca nhạc phong phú đa dạng của nhiều thể loại như cổ điện, Jazz, Pop và Afro-Latin tại miền Nam California.
WESTMINSTER (NV) – “Nói thực với quí vị, bà xã tôi ‘muốn khóc’ vì con gái dành chỗ đi tham dự lễ phát thưởng cuộc thi viết và tiệc kỷ niệm 35 năm thành lập báo Người Việt.” Ðó là một đoạn trong email mà ông Ðặng Xuân Hường, người đoạt giải khuyến khích cuộc thi viết, gởi đến tòa soạn.
Vợ chồng nhạc sĩ Ðăng Khánh (bìa trái) và Từ Công Phụng (thứ tư, từ trái) cùng các thân hữu tại tiệc kỷ niệm 35 năm thành lập báo Người Việt. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
“Nhưng cái lý của nó [con gái] lại không làm sao nói được, vì nó đã nói ngay khi được tin trúng giải rồi. Và trên đường về nhà sau buổi lễ, hơn một giờ lái xe mà nó ca hát liên tục mặc dù trong lúc dự tiệc nó không có ai cùng tuổi để trò chuyện.” Tiếp thư của ông Hường.
Và ông kết thúc bức thư: “Tôi gửi email này cho tòa soạn và cho Ngọc Lan để chia sẻ niềm vui của gia đình. Thật không có gì vui bằng, đến nỗi bà xã tôi nói ‘Tết này cha con ông ăn Tết trên… mây.’”
***Không biết mọi người nghĩ gì, riêng tôi, một thành viên của “chủ nhà” đứng ra tổ chức một sự kiện mà nhận được email phản hồi như thế này thì quả là “có thể đêm nay không ngủ được”.
Niềm vui của người làm báo đơn giản vậy thôi.
Hôm nay thì mọi người trong tờ báo Người Việt hình như đều đã… hết bệnh, bởi tiếng cười, tiếng đùa từ sáng sớm đã vang lên khắp nơi. Nhẹ nhõm để cùng cười, cùng bàn tán, cùng kể lại những chuyện “ngoại cảnh”, chuyện hậu trường, chuyện đã xảy ra trong một sự kiện – theo nhận xét của một thân hữu: Vừa sang trọng, vừa nghiêm túc, lại vừa thân mật.
***Tôi chỉ là một phóng viên, tôi không có nỗi lo của “người lớn” trong Người Việt. Mà ngược lại, tôi có những niềm vui và sự thích thú “ngấm ngầm”, như khi tôi đứng ngay sau lưng vợ chồng nhạc sĩ Ðăng Khánh mà không dám mạnh dạn bước đến để nói “Con nghe đĩa nhạc của chú đến mức muốn nhão ra rồi,” hoặc như tôi lén đứng nhìn nét lãng tử của nhạc sĩ Từ Công Phụng rồi ngẫm nghĩ tại sao ông có thể viết “Mắt Lệ Cho Người” đẹp đến như vậy; rồi lại ngắm “dung nhan” Cung Tiến, người nhạc sĩ của Hoài Cảm, Ðôi Bờ, Thu Vàng, Hương Xưa… mà đã không ít lần tôi lẩm nhẩm hát…
Và dù đã nghe nhắc nhiều đến Tô Thùy Yên, thậm chí có lúc hai câu thơ “Chút rượu hồng đây xin rưới xuống/Giải oan cho cuộc biển dâu này” của ông tôi đã từng mượn để làm kết thúc cho một bài viết của mình trong chuyến về biển Ðông, vậy mà tối hôm đó tôi mới biết dung nhan của tác giả “Ta Về”…
Mà đâu chỉ vậy, trong những lúc người thật đông như thế, thì không gì bằng kiếm một góc đứng quan sát mọi người, sẽ thấy có bao nhiêu điều hay.
Nếu văn nghệ sĩ có sự nổi tiếng của họ, thì giới thương gia, doanh nghiệp, dịch vụ như người đẹp của Trẻ-Khỏe-Ðẹp Thụy Trinh, vợ chồng chủ nhân công ty Quốc Việt, ông Nguyễn Văn Son của New York Life, ông Hồ Lê của OC Autohaus, ông bà Phi Nguyễn đại diện của Hawaiian Garden Casino, cô Quyenzi Phạm của Gravity Media… Hay giới chính khách, chính trị gia như bà Dân Biểu Liên Bang Loretta Sanchez, ông Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang Lou Correa, Thị Trưởng Tạ Ðức Trí và các đồng sự của mình thuộc thành phố Westminster, vợ chồng Thị Trưởng Michael Võ của thành phố Fountain Valley… Hoặc giới bác sĩ, nha sĩ, luật sư như Nha Sĩ Nguyễn Diệu Liên Hương, Bác Sĩ Phạm Ðặng Long Cơ, Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng, Chánh Án Nguyễn Trọng Nho, Thẩm Phán Phan Quang Tuệ, Luật Sư Nguyễn Quốc Lân… Hay thậm chí là các vị đại diện cho các tôn giáo như Linh Mục Ðức Minh, Linh Mục Mai Khải Hoàn, Linh Mục Vũ Ngọc Long, Hòa Thượng Chơn Thành, lại có nét độc đáo của riêng họ.
Không phân biệt ai là ai hết, tất cả đều là bằng hữu, là mối giao hảo của Người Việt. Và họ có mặt tại đây tối hôm nay, vì đây là Người Việt. Tôi nghĩ như vậy, và tôi thầm hãnh diện về nơi mà mình làm việc.
Tự dưng nhớ đến câu bình luận mà họa sĩ Nguyễn Cao Hiệp ghi trên trang Facebook của tôi liên quan đến ngày hội này: “It’s such an honor and pleasure to be a part and capture the essence of this special ‘Anh Hùng Tụ Hội’ kind of event. Thank you.” Và bật cười, đúng là “anh hùng hội tụ”.
Mà đâu chỉ có người họa sĩ đã vẽ hết chân dung nhân viên Người Việt trong cái nhìn hí họa và sự liên tưởng đến câu chuyện “Anh Hùng Lương Sơn Bạc” mới nghĩ như vậy. Một người tham dự khác cũng nói, “Nhìn vào thành phần tham dự thuộc thế hệ đã từng sống ở miền Nam trước 1975, có thể nói, đại diện của một thế hệ ưu tú của miền Nam, thuộc mọi giới, mọi thành phần, đều có mặt tại buổi kỷ niệm của Người Việt.”
Tôi không hân hạnh được biết hết các vị khách ghé chân lại nơi này, nhưng sự nổi tiếng của họ khiến tôi có cảm giác mình được hãnh diện lây vì tôi có thể khoe với bạn bè, “Ngày hôm đó có thi sĩ Trần Dạ Từ-Nhã Ca, có Bác Sĩ Trần Ngọc Ninh, có nhà thơ Viên Linh, có nhà văn Trần Phong Vũ, có nhà báo Nguyễn Văn Khanh, Việt Long, có nhà bỉnh bút Bùi Bảo Trúc, họa sĩ Hồ Thành Ðức-Bé Ký, họa sĩ Nguyên Khai, nhà thơ Thái Tú Hạp, nhà báo Lê Văn (nguyên trưởng Ban Việt Ngữ đài VOA), nhà báo Thái Lân (từng là tổng thư ký báo Chính Luận), nhà văn Trùng Dương (từng là chủ nhiệm báo Sóng Thần), Luật Sư Ðinh Thạch Bích (từng là chủ nhiệm tờ Việt Nam Hải Ngoại), ông Trịnh Ðình Thắng (từng là bí thư trưởng Phong Trào Thanh Niên Cách Mạng Dân Tộc Việt), nhà văn Ðỗ Tiến Ðức (từng là giám đốc Trung Tâm Ðiện Ảnh Việt Nam), Giáo Sư David Elliott (Nhà Việt Nam Học, tác giả cuốn ‘Vietnam’s Transition from Cold War to Globalization’), ký giả kỳ cựu về chiến tranh Việt Nam, Peter Arnett, nhiếp ảnh gia Nick Út, nhà văn Nhật Tiến, các ca sĩ Kim Tước, Quỳnh Giao…”
Thân mẫu của sinh viên Ðinh Nguyên Kha (đang nói) phát biểu tại buổi tiệc 35 năm Người Việt. Kế bên là thân mẫu của Luật Sư Lê Quốc Quân và thân phụ kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức (bìa phải). Ðứng sau lưng là Luật Sư Trịnh Hội và nhà báo Ðinh Quang Anh Thái. (Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)
Chưa hết, tôi còn có thể hãnh diện để nói với bạn, rằng khách của Người Việt đến từ… xa lắm, “có nhà báo Trần Văn Ngô (từ Pháp), nhà báo Nguyễn Thiện Cơ (từ Việt Nam trở lại), ca sĩ Thế Dung (từ Pháp), thi sĩ Trần Mộng Tú (từ Seattle), nhà văn Nguyễn Tường Thiết (từ Seattle), nhà thơ Nguyễn Tường Giang (từ Virginia), nhà báo Liên Bích (từ Dallas), Bác Sĩ Nguyễn Ðức Tuệ (đến từ Houston), nhà báo Triều Giang (Austin)…”
Vẫn chưa hết, tôi còn được dịp “nhìn tận mắt” những tên tuổi mà các đồng nghiệp mảng chính trị, thời sự nhắc đi nhắc lại: Nhà bình luận Trần Bình Nam, cựu thiếu tá Hải Quân Trần Quốc Bảo, ông Ðỗ Hoàng Ðiềm (Việt Tân), cựu thiếu tá Lực Lượng Ðặc Biệt Nguyễn Thái Bình, nhà báo Dương Phục (người từ miền Nam đầu tiên đến Hà Nội cùng Phạm Huấn năm 1973, sau khi hiệp định Paris được ký kết), Luật Sư Trần Thanh Hiệp (Nhóm Sáng Tạo, từ Pháp), Trung Úy Lôi Hổ nổi tiếng một thời, Lâm Ngọc Chiêu – nhân vật chính trong tác phẩm Cây Tùng Trước Bão của Hoàng Khởi Phong, các cựu Ðại Tá Trần Ngọc Thống và Thiếu Tá Hồ Ðắc Huân (tác giả Lược Sử Quân Lực VNCH)…
Vẫn chưa hết, đây cũng là dịp để tôi được trực tiếp gặp và nói chuyện với các đồng nghiệp của mình tại các ấn bản Người Việt địa phương: Nhà báo Trần Ðông Ðức (Người Việt Ðông Bắc), anh Ngô Thế Phong (Người Việt Las Vegas), anh Huỳnh Sĩ Nghị (Người Việt Minnesota), anh Ðịnh (Người Việt Utah), anh Jimmy Tòng (chủ tịch Cộng Ðồng Người Việt tại Las Vegas). Cũng là một tin vui, vào đêm của buổi tiệc, đồng nghiệp Người Việt Houston, Luật Sư Shandon Cường, không đến tham dự vì phải tham dự lễ nhậm chức Chủ Tịch Cộng Ðồng Người Việt Quốc Gia Houston và vùng phụ cận.
Và, một điều bất ngờ với tất cả – tôi biết chắc là “bất ngờ” vì bỗng nhiên toàn bộ khán phòng có tiếng vỗ tay thật lớn, thật vang dội khi người MC lên tiếng giới thiệu: Thân mẫu của Luật Sư Lê Quốc Quân, thân mẫu của sinh viên Ðinh Nguyên Kha, thân phụ của kỹ sư Trần Huỳnh Duy Thức, blogger Nguyễn Anh Tuấn từ Việt Nam, đang có mặt tại đây, ngay trong căn phòng này. Ngay sau lời giới thiệu, tôi thấy nhiều người ở khắp các bàn khác đứng dậy, kéo nhau đến chào hỏi những người cha và những người mẹ của những người đang tranh đấu và đang chịu tù tội tại Việt Nam.
***Có đứng một chỗ để quan sát cách những sếp lớn của Người Việt ra tận bậc tam cấp sát đường để mà đón khách, để thấy cách mà các sếp đi đến các bàn nói dăm ba câu, hỏi thăm đôi ba chuyện, mới chiêm nghiệm được lời nhận xét của cô Trinh Phí, một trong những vị khách tham dự, “Có một điều khiến em rất bất ngờ và cảm động, là gia đình em được anh Thiện Giao, anh Ðinh Quang Anh Thái đón tiếp ngay cửa ra vào, các anh không chỉ nhận ra em, mà còn nhớ cả tên của dì em. Các anh đã cho em cảm giác thật thân quen, ấm áp, chân tình, dù đây là lần gặp gỡ đầu tiên. Cử chỉ đó khiến dì em rất cảm động, dì em gửi lời cảm ơn hai anh.”
Trinh Phí, người đoạt giải nhất đồng hạng của cuộc thi viết, gởi cả một đoạn email cho tòa soạn: “Xin cám ơn cô Tuyền đã giúp con có 4 vé vào cửa. Ông dượng của con rất mừng, vì từ hôm biết đoạt giải, đến ngày lãnh thưởng, ngày nào ông cũng ra vô, nài nỉ dì con cho ông đi dự tiệc. Không đọc được tiếng Việt, nhưng hôm nay dượng cũng đi mua 4 tờ báo về để dành. Chắc chờ được khoe hang xóm tới chơi.”
Hay như lời của chị Kiều Lưu, cũng một vị khách có mặt ngày hôm đó, “Báo Người Việt tổ chức tiệc rất chu đáo, từ lúc bên ngoài là valet parking (có điều không biết trước nên em phải tự tìm chỗ đậu xe xa tít tắp), đến các ‘cây đa cây đề’ của báo đứng trước sảnh đón khách, đi lòng vòng chào bàn. Không có diễn văn dài lê thê, chỉ có phần văn nghệ với những giọng ca rất hay, em chấm nhất Thiên Tôn! Lúc về còn có túi quà rất trang trọng. Cám ơn báo Người Việt về một buổi tối thật vui!”
Có đứng một chỗ để quan sát thái độ của những vị khách ở lại sau cùng cùng Người Việt, mới thấy niềm vui mà họ thật sự đã có là gì. (Và cũng để thấy nhà báo Bùi Bảo Trúc hào hoa ra sao, khi ca sĩ Thương Linh, trong giọng hát đặc trưng của Jazz, đã đệm vào lời ca 3 chữ “BBT” – tặng cho ông.)
Hay có đứng một chỗ để nhìn ông tổng giám đốc vui vẻ kéo hết những người đoạt giải thưởng cuộc thi viết kỷ niệm 35 báo Người Việt đi tìm các vị giám khảo để cám ơn – theo đề nghị của các vị khách dễ thương này – mới thấy cách người ta lấy sự chân tình ra để đối đãi là như thế nào.
Và cũng có đứng một chỗ để quan sát mới cảm thông hết nỗi băn khoăn của nhà báo Ðinh Quang Anh Thái trong suốt thời gian qua, đó là việc xếp chỗ ngồi cho mọi người. Ðôi ba bàn chỉ có lác đác vài người khách, dĩ nhiên họ có thể buồn, nhưng biết làm sao hơn khi những người ngồi chung bàn trả lời rằng đi nhưng cuối cùng lại không tới. Và với một lượng khách khổng lồ như vậy thì cái đầu của một Ðinh Quang Anh Thái có tỉnh táo tới đâu cũng có lúc chợt quên mất người tên Nguyễn Trần Hoàng là bác sĩ, lẽ ra nên để “ổng” ngồi cùng các đồng nghiệp thì có lẽ vị bác sĩ này sẽ có nhiều chuyện để nói hơn là khi ngồi chung với các “chủ thầu” nên “không biết nói gì hết trơn”.
Vòng tay dù có mở rộng ra đến đâu, vẫn có thể chưa ôm trọn hết tất cả vào lòng, để mọi người hiểu hết rằng Người Việt quý trọng họ đến mức nào.
Dẫu vậy, tôi nghĩ sẽ không mấy người còn giữ lại trong lòng những điều còn chưa như ý, vì nụ cười, sự thân tình mà Người Việt có bao nhiêu đã xài hết bấy nhiêu rồi.
***Dù rằng tôi phải về nhà lúc 12 giờ đêm (sớm hơn một số đồng nghiệp của mình rời khỏi tòa soạn lúc 2 giờ sáng) nhưng khi đọc những dòng này của một độc giả ở Riverside: “Thực tế có những niềm vui mà quý báo không thể ngờ của độc giả, thí dụ như tôi rất ham mê đọc báo chí, có một lần mấy ngày gần Tết, mà ở dưới vùng Moreno Valley này tìm đâu ra báo, lại không đi xuống Bolsa, có một người bạn ghé chơi tặng một số báo đặc biệt dày cộm. Trời ơi, còn sướng hơn cả Noel được quà tặng của mấy đứa con mình nữa!” thì tất cả nỗi mệt nhoài đều tan biến hết.
Tôi nghĩ, đồng nghiệp tôi cũng chung một nụ cười và niềm vui như thế.
35 năm, ngày sinh nhật Người Việt, đã khép lại.
You must be logged in to post a comment.